和堪维那移居

宋代 释德洪
世路惊风波,山林知岁寒。君看争夺中,忽觉深渺漫。 归来湘西寺,兀坐依蒲团。摩挲折脚铛,规以稳处安。 湘山亦多态,扶杖时游观。偶逢林下人,班草一笑欢。 霜风水痕落,岁月难遮拦。但觉颔髭白,不复知岁残。 堪公故园旧,义胆见急难。相逢开肺怀,倾倒无馀殚。 所居隔聚落,日喜成媻媻。作诗誇我贤,宁知如玉冠。 遂分湘山翠,茅檐相对看。往事都莫理,有求真祸端。 饭罢口挂壁,□□发长叹。暮寒因有雪,炉暖且檀栾。
shì jīng fēng   shān lín zhī suì hán jūn kàn zhēng duó zhōng   jué shēn miǎo màn    
guī lái xiāng 西   zuò tuán shé jiǎo chēng guī   wěn chù ān    
xiāng shān duō tài   zhàng shí yóu guān ǒu féng lín xià rén bān   cǎo xiào huān    
shuāng fēng shuǐ hén luò   suì yuè nán zhē lán dàn jué hàn bái   zhī suì cán    
kān gōng yuán jiù   dǎn jiàn nàn xiāng féng kāi fèi huái qīng 怀   dǎo dān    
suǒ luò   chéng pán pán zuò shī kuā xián níng   zhī guān    
suì fēn xiāng shān cuì   máo yán xiāng duì kàn wǎng shì dōu yǒu   qiú zhēn huò duān    
fàn kǒu guà       cháng tàn hán yīn yǒu xuě   nuǎn qiě tán luán