和康节天意为人二吟

宋代 王义山
一毫矫揉不安然,人众岂能终胜天。 透出梦关方是觉,要从心地自澄源。 人能穷理始知命,事到容心便费言。 造物安排都已定,道中浩浩而渊渊。
háo jiǎo róu ān rán   rén zhòng néng zhōng shèng tiān  
tòu chū mèng guān fāng shì jué   yào cóng xīn chéng yuán  
rén néng qióng shǐ zhī mìng   shì dào róng xīn biàn 便 fèi yán  
zào ān pái dōu dìng   dào zhōng hào hào ér yuān yuān