和金兄

宋代 徐元杰
大学融智门,至善在所止。 明德与新民,贯通无异理。 万折水必东,千古吾晦翁。 考亭追杏坛,犹存舞雩风。 昔者学易堂,粤山宽閒野。 此道闻而知,笃信无虚假。 尚有刘静春,至理共乐循。 我登二老门,天方寿斯文。 服膺善恐失,适正杜邪曲。 当时片言下,问道不隔宿。 学易堂已空,谁与鞭凡庸。 静春正耆庞,抠衣尽从容。 襟谊子崇笃,远来顾茕独。 作诗念清新,愧我言腐熟。 四海皆弟兄,尚友惟辅仁。 春草正碧色,话别同敷陈。
xué róng zhì mén   zhì shàn zài suǒ zhǐ  
míng xīn mín   guàn tōng  
wàn shé shuǐ dōng   qiān huì wēng  
kǎo tíng zhuī xìng tán   yóu cún fēng  
zhě xué táng   yuè shān kuān xián  
dào wén ér zhī   xìn jiǎ  
shàng yǒu liú jìng chūn   zhì gòng xún  
dēng èr lǎo mén   tiān fāng shòu 寿 wén  
yīng shàn kǒng shī   shì zhèng xié  
dāng shí piàn yán xià   wèn dào 宿  
xué táng kōng   shuí biān fán yōng  
jìng chūn zhèng páng   kōu jǐn cóng róng  
jīn zi chóng   yuǎn lái qióng  
zuò shī niàn qīng xīn   kuì yán shú  
hǎi jiē xiōng   shàng yǒu wéi rén  
chūn cǎo zhèng   huà bié tóng chén