和金克孝韵

宋代 吴芾
天公放我作閒人,宠辱无缘到我身。 浊酒兴来宁惜醉,小园日涉不嫌频。 只知丘壑追元亮,敢望京师说子真。 渐近青春尤可乐,有花如锦草如茵。
tiān gōng fàng zuò xián rén   chǒng yuán dào shēn  
zhuó jiǔ xìng lái níng zuì   xiǎo yuán shè xián pín  
zhǐ zhī qiū zhuī yuán liàng   gǎn wàng jīng shī shuō zhēn  
jiàn jìn qīng chūn yóu   yǒu huā jǐn cǎo yīn