和景彝诮扶出者

宋代 王珪
天子重论秀,待之以公卿。 志士抱奇节,犹或场屋轻。 学能苦自琢,诗书腹纵横。 胡为怀袖间,挟册角群生。 诃卒闚其旁,执衣来叩楹。 狂狙就新缚,跳突哀且鸣。 岂不念寒孤,顾有素令明。 利禄非可苟,辱甚舍拂烹。
tiān zhòng lùn xiù   dài zhī gōng qīng  
zhì shì bào jié   yóu huò chǎng qīng  
xué néng zhuó   shī shū zòng héng  
wéi huái 怀 xiù jiān   jiā jiǎo qún shēng  
kuī páng   zhí lái kòu yíng  
kuáng jiù xīn   tiào āi qiě míng  
niàn hán   yǒu lìng míng  
fēi gǒu   shén shě pēng