和景彝对花

宋代 王珪
林梢拂晓禽初哢,门外经春柳自摇。 可叹流年催白发,便将幽意属芳条。 玉杯放酒成萧索,锦帐留灯照寂寥。 任是名园更风雨,残枝须插醉明朝。
lín shāo xiǎo qín chū lòng   mén wài jīng chūn liǔ yáo  
tàn liú nián cuī bái   biàn 便 jiāng yōu shǔ fāng tiáo  
bēi fàng jiǔ chéng xiāo suǒ   jǐn zhàng liú dēng zhào liáo  
rèn shì míng yuán gèng fēng   cán zhī chā zuì míng cháo