和景仁缑氏别后见寄求决乐议虽用其韵而不依

宋代 司马光
至乐存要眇,失易求之难。 昔从周道衰,畴人旷其官。 声律久无师,文字多缺漫。 仁皇闵崩坏,广庭集危冠。 纷纭门笔舌,异论谁能殚。 或欲徇陈迹,竅厚潜锼剜。 或欲立私意,妄取旧史刊。 古今互龃龉,大抵皆欺谰。 景仁信其说,墨守不可干。 贱子欲面从,谁与换胆肝。 必求此议决,深谷为崇峦。 何如两置之,度就中和看。 天地育万物,生成适暄寒。 圣人保四海,皇极至阜安。 乐理亦如此,炳烯犹朱丹。 啴缓与噍杀,折衷遗两端。 兹道敬不由,芒刃难婴髋。 鲁乐最为备,雍彻施三桓。 齐韶犹肄习,太公避陈完。 唐民听伴侣,不复含悲酸。 乃知乐有源,钟鼓皆波澜。 昨者清明初,榆火始改钻。 景仁从许来,倾都咸聚观。 诸公竞邀迓,非独惜春残。 议乐不复对,书夕且穷欢。 来时桃李农,去日勺药兰。 三旬只须臾,驶若阪上丸。 轘辕逢雨别,惝恍归骑单。 东西步步远,回首祝加餐。 仍冀勉中和,心广体自胖。
zhì cún yào miǎo   shī qiú zhī nán  
cóng zhōu dào shuāi   chóu rén kuàng guān  
shēng jiǔ shī   wén duō quē màn  
rén huáng mǐn bēng huài   guǎng 广 tíng wēi guān  
fēn yún mén shé   lùn shuí néng dān  
huò xùn chén   qiào hòu qián sōu wān  
huò   wàng jiù shǐ kān  
jīn   jiē lán  
jǐng rén xìn shuō   shǒu gàn  
jiàn miàn cóng   shuí huàn dǎn gān  
qiú jué   shēn wèi chóng luán  
liǎng zhì zhī   jiù zhōng kàn  
tiān wàn   shēng chéng shì xuān hán  
shèng rén bǎo hǎi   huáng zhì ān  
  bǐng yóu zhū dān  
chǎn huǎn jiào shā   shé zhōng liǎng duān  
dào jìng yóu   máng rèn nán yīng kuān  
zuì wéi bèi   yōng chè shī sān huán  
sháo yóu   tài gōng chén wán  
táng mín tīng bàn   hán bēi suān  
nǎi zhī yǒu yuán   zhōng jiē lán  
zuó zhě qīng míng chū   huǒ shǐ gǎi zuān  
jǐng rén cóng lái   qīng dōu xián guān  
zhū gōng jìng yāo   fēi chūn cán  
duì   shū qiě qióng huān  
lái shí táo nóng   sháo yào lán  
sān xún zhǐ   shǐ ruò bǎn shàng wán  
huán yuán féng bié   chǎng huǎng guī dān  
dōng 西 yuǎn   huí shǒu zhù jiā cān  
réng miǎn zhōng   xīn guǎng 广 pàng