和寄可庵卢教谕

宋代 何梦桂
平生浪说齐谐志,杞国有天惊堕地。 不周摧折天柱倾,咄咄古今真怪事。 元气不死桥运兴,千古日月长悬奔。 照见可庵一片心脾真肆兀,挥斥八极游天根。 两眼痴蟆不能食,坐观蝡动自形色。 独吸泠风饮沆瀣,去向南溟六月息。 不学神仙慕安期,陶潜旷达其庶机。 卜筑前窀从与老,太行世路从颠危。 桓{左鬼右隹}槨嘻未达,昭陵玉匣荒丘垤。 东门树槚四时青,独对青山问明月。 孤山梅,逋仙一去唤不回。 三迳竹,空怀二仲人如玉。 处士松,世无郑老遗高风。 何如及今收拾千岩万壑秀,飞廉道前丰隆后。 美人服薜带女萝,自起傞傞舞长袖。 得时为鸣凤,朱时为卧龙, 且问君王气三峰。百年三万六千日, 倏忽起灭天际虹。散发披襟任坦率, 时浇磊磈斟寒碧。眼高一世四海空, 婢膝奴颜死人役。君不见乌栖曲、白紵歌, 长绳不系白日梭,时耶命耶将奈何。 前有香山翁,后有洛阳老。 嘉会不数逢,千载谁复道。 蛟翁此来游,三珠烱相照。 凭谁画作五老图,著我坐隅添一笑。
píng shēng làng shuō xié zhì   guó yǒu tiān jīng duò  
zhōu cuī shé tiān zhù qīng   duō duō jīn zhēn guài shì  
yuán qiáo yùn xīng   qiān yuè zhǎng xuán bēn  
zhào jiàn ān piàn xīn zhēn   huī chì yóu tiān gēn  
liǎng yǎn chī néng shí   zuò guān dòng xíng  
líng fēng yǐn hàng xiè   xiàng nán míng liù yuè  
xué shén xiān ān   táo qián kuàng shù  
zhù qián zhūn cóng lǎo   tài xíng shì cóng diān wēi  
huán   { zuǒ guǐ yòu zhuī   } guǒ wèi   zhāo líng xiá huāng qiū dié  
dōng mén shù jiǎ shí qīng   duì qīng shān wèn míng yuè  
shān méi   xiān huàn huí  
sān jìng zhú   kōng huái 怀 èr zhòng rén  
chǔ shì sōng   shì zhèng lǎo gāo fēng  
jīn shōu shí qiān yán wàn xiù   fēi lián dào qián fēng lóng hòu  
měi rén dài luó   suō suō cháng xiù  
de shí wèi míng fèng   zhū shí wéi lóng  
qiě wèn jūn wáng sān fēng bǎi nián sān wàn liù qiān    
shū miè tiān hóng sàn jīn rèn tǎn shuài    
shí jiāo lěi wěi zhēn hán yǎn gāo shì hǎi kōng    
yán rén jūn jiàn bái zhù      
zhǎng shéng bái suō   shí mìng jiāng nài  
qián yǒu xiāng shān wēng   hòu yǒu luò yáng lǎo  
jiā huì shù féng   qiān zǎi shuí dào  
jiāo wēng lái yóu   sān zhū jiǒng xiāng zhào  
píng shuí huà zuò lǎo   zhù zuò tiān xiào