和介甫明妃曲
明妃命薄汉计拙,凭仗丹青死悮人。
一别汉宫空掩泪,便随胡马向胡尘。
马上山川难记忆,明明夜月如相识。
月下琵琶旋制声,手弹心苦谁知得。
辞家只欲奉君王,岂意蛾眉入虎狼。
男儿返覆尚不保,女子轻微何可望。
青冢犹存塞路远,长安不见旧陵荒。
míng
明
fēi
妃
mìng
命
bó
薄
hàn
汉
jì
计
zhuō
拙
,
píng
凭
zhàng
仗
dān
丹
qīng
青
sǐ
死
wù
悮
rén
人
。
yī
一
bié
别
hàn
汉
gōng
宫
kōng
空
yǎn
掩
lèi
泪
,
biàn
便
suí
随
hú
胡
mǎ
马
xiàng
向
hú
胡
chén
尘
。
mǎ
马
shàng
上
shān
山
chuān
川
nán
难
jì
记
yì
忆
,
míng
明
míng
明
yè
夜
yuè
月
rú
如
xiāng
相
shí
识
。
yuè
月
xià
下
pí
琵
pa
琶
xuán
旋
zhì
制
shēng
声
,
shǒu
手
dàn
弹
xīn
心
kǔ
苦
shéi
谁
zhī
知
dé
得
。
cí
辞
jiā
家
zhǐ
只
yù
欲
fèng
奉
jūn
君
wáng
王
,
qǐ
岂
yì
意
é
蛾
méi
眉
rù
入
hǔ
虎
láng
狼
。
nán
男
ér
儿
fǎn
返
fù
覆
shàng
尚
bù
不
bǎo
保
,
nǚ
女
zǐ
子
qīng
轻
wēi
微
hé
何
kě
可
wàng
望
。
qīng
青
zhǒng
冢
yóu
犹
cún
存
sāi
塞
lù
路
yuǎn
远
,
cháng
长
ān
安
bú
不
jiàn
见
jiù
旧
líng
陵
huāng
荒
。