合加字韵两篇二十四字成一章更互次之咏曹之土风并叙出处寄呈司年职方

宋代 刘攽
汉郡王封宠,周宗伯命加。犬牙基自若,麟趾叹于嗟。 陵谷随人世,春秋积岁华。泄云馀荟蔚,浮济变津涯。 端木倦游学,朱公精贷赊。于今富而丽,遗俗俭宁奢。 使辙常交错,京藩倚捍遮。锄钩非盗用,箫勺换兵拿。 朴直叨三组,工夫尽两衙。戎容剖符虎,士气肃旗牙。 圜土几无讼,虚庭不禁哗。对棋销白昼,清啸岸乌纱。 池馆澄潮水,楼谯冠暝霞。绿梢檐外柳,红朵砌前花。 徙倚危栏峻,行来缭径斜。巢林安短翼,擅壑愧跳蛙。 夙昔未更事,游谈多自誇。奏盈方朔牍,书过惠施车。 臧室初縻迹,连城晚拜嘉。华颠看欲落,病齿不胜龃。 珠琲轻鱼目,桐丝陋马挝。敢论鸡似凤,愿食枣如瓜。 台妙前辞满,安舆久卧家。最容高尚志,那肯待青緺。
hàn jùn wáng fēng chǒng   zhōu zōng mìng jiā quǎn ruò lín   zhǐ tàn jiē    
líng suí rén shì   chūn qiū suì huá xiè yún huì wèi   biàn jīn    
duān juàn yóu xué   zhū gōng jīng dài shē jīn ér   jiǎn níng shē    
shǐ 使 zhé cháng jiāo cuò   jīng fān hàn zhē chú gōu fēi dào yòng xiāo   sháo huàn bīng    
zhí dāo sān   gōng jǐn liǎng róng róng pōu shì      
yuán sòng   tíng jīn huā duì xiāo bái zhòu qīng   xiào àn shā    
chí guǎn chéng cháo shuǐ   lóu qiáo guān míng xiá shāo 绿 yán wài liǔ hóng   duǒ qián huā    
wēi lán jùn   xíng lái liáo jìng xié cháo lín ān duǎn shàn   kuì tiào    
wèi gēng shì   yóu tán duō kuā zòu yíng fāng shuò shū   guò huì shī chē    
zāng shì chū   lián chéng wǎn bài jiā huá diān kàn luò bìng   chǐ 齿 shèng    
zhū bèi qīng   tóng lòu gǎn lùn shì fèng yuàn   shí zǎo guā    
tái miào qián mǎn   ān jiǔ jiā zuì róng gāo shàng zhì   kěn dài qīng guā