和贾舍人春祠太一坛二首 其一
使节春祠太一坛,汉庭儒雅贵儿宽。星河回转开阊阖,楼观参差起广寒。
月射金盘霜更白,风来宫树雪犹残。清诗不减高唐颂,万玉锵鸣杂佩珊。
shǐ
使
jié
节
chūn
春
cí
祠
tài
太
yī
一
tán
坛
,
hàn
汉
tíng
庭
rú
儒
yǎ
雅
guì
贵
ér
儿
kuān
宽
xīng
。
hé
星
huí
河
zhuǎn
回
kāi
转
chāng
开
hé
阊
lóu
阖
,
guàn
楼
cēn
观
cī
参
qǐ
差
guǎng
起
hán
广
寒
。
yuè
月
shè
射
jīn
金
pán
盘
shuāng
霜
gèng
更
bái
白
,
fēng
风
lái
来
gōng
宫
shù
树
xuě
雪
yóu
犹
cán
残
qīng
。
shī
清
bù
诗
jiǎn
不
gāo
减
táng
高
sòng
唐
wàn
颂
,
yù
万
qiāng
玉
míng
锵
zá
鸣
pèi
杂
shān
佩
珊
。