和蹇受之 其二 笛

宋代 徐积
清而劲者笛为奇,哀绝孤高更不卑。日暮谁人凭楼处,月明离妇捣衣时。 何烦作赋摅师愤,最好倾心破主疑。一弄便能歌怨曲,唐衢义哭合相随。
qīng ér jìn zhě wèi   āi jué gāo gèng bēi shuí rén píng lóu chù yuè   míng dǎo shí    
fán zuò shū shī fèn   zuì hǎo qīng xīn zhǔ nòng biàn néng 便 yuàn táng   xiāng suí