和蒋宣卿韵

宋代 吴芾
丐闲章上早知还,卓荦高风岂易攀。 阔步未归龙尾道,胜游先到虎丘山。 千寻古木轩窗外,一缕沉烟几席间。 况是登临有佳客,何妨终夕对孱颜。
gài xián zhāng shàng zǎo zhī hái   zhuó luò gāo fēng pān  
kuò wèi guī lóng wěi dào   shèng yóu xiān dào qiū shān  
qiān xún xuān chuāng wài   chén yān jiān  
kuàng shì dēng lín yǒu jiā   fáng zhōng duì chán yán