和江十饮范景仁家晚宿秘阁睹伯镇题壁记番直日月感之作五古

宋代 刘敞
阮公有大度,于世无所营。顾独好饮酒,而欣为步兵。 未尝语是非,举俗骇且惊。夫岂知胸中,磥磈独不平。 西登广武原,咄嗟竖子明。朅来蓬池上,咏怀激哀声。 此风久不闻,寥落成千龄。邻几颇其流,贫贱能忘形。 校书天禄阁,不忍游公卿。时从好事饮,傲兀人间情。 发白不自疑,归来卧前楹。顾是壁上书,始知岁月倾。 喟然感旧交,因欲东南行。黄鹄真去矣,白云远冥冥。 吾闻至人语,大块劳我生。天地一毫间,出处何重轻。 但使樽有酒,长醉不用醒。君当解此意,独往何必清。
ruǎn gōng yǒu   shì suǒ yíng hǎo yǐn jiǔ   ér xīn wèi bīng
wèi cháng shì fēi   hài qiě jīng zhī xiōng zhōng   lěi wěi píng
西 dēng guǎng 广 yuán   duō jiē shù míng qiè lái péng chí shàng   yǒng huái 怀 āi shēng
fēng jiǔ wén   liáo luò chéng qiān líng lín liú   pín jiàn néng wàng xíng
jiào shū tiān   rěn yóu gōng qīng shí cóng hǎo shì yǐn   ào rén jiān qíng
bái   guī lái qián yíng shì shàng shū   shǐ zhī suì yuè qīng
kuì rán gǎn jiù jiāo   yīn dōng nán xíng huáng zhēn   bái yún yuǎn míng míng
wén zhì rén   kuài láo shēng tiān háo jiān   chū chù zhòng qīng
dàn shǐ 使 zūn yǒu jiǔ   cháng zuì yòng xǐng jūn dāng jiě   wǎng qīng