和姜景星

元代 仇远
瓦霜砖日合寒晴,最爱幽窗远市声。 懒去著书追管葛,闲来读易玩周程。 劳心未必能齐物,寡欲才堪论养生。 蓍久不神何用卜,了知身世遯而亨。 开遍梅花腊渐残,又传新历岁更端。 书生爱日惟愁晚,稚子敲冰不怕寒。 酒压蚁篘醅可拨,诗题蜡纸墨难干。 宦游得似家居乐,一枕三竿梦寐安。
shuāng zhuān hán qíng   zuì ài yōu chuāng yuǎn shì shēng
lǎn zhù shū zhuī guǎn   xián lái wán zhōu chéng
láo xīn wèi néng   guǎ cái kān lùn yǎng shēng
shī jiǔ shén yòng bo   le zhī shēn shì dùn ér hēng
kāi biàn méi huā jiàn cán   yòu chuán xīn suì gēng duān
shū shēng ài wéi chóu wǎn   zhì qiāo bīng hán
jiǔ chōu pēi   shī zhǐ nán gàn
huàn yóu de jiā   zhěn sān gān 竿 mèng mèi ān