和江和仲司理喜雨

宋代 王之道
天怜辙鲋嘘残湿,震奋雷霆起幽蛰。 清风入夜送雨来,大慰焦枯望霓急。 新诗如雨雨未休,相对自可忘为忧。 东皋秋稔想多秫,预期剧饮无论筹。 老蟾宿毕君知否,欲烦更问东家丘。 我今已具西归舟,会见扶桑升赤虬。
tiān lián zhé cán shī 湿   zhèn fèn léi tíng yōu zhé
qīng fēng sòng lái   wèi jiāo wàng
xīn shī wèi xiū   xiāng duì wàng wèi yōu
dōng gāo qiū rěn xiǎng duō shú   yǐn lùn chóu
lǎo chán 宿 jūn zhī fǒu   fán gèng wèn dōng jiā qiū
jīn 西 guī zhōu   huì jiàn sāng shēng chì qiú