和蒋公秉思归韵

宋代 陆文圭
不愁世路太行难,自叹行藏愧孔颜。 借榻寺中分两寺,思乡山上又重山。 凄然碧草天连远,轮与白云僧对间。 我亦天涯流落客,何时同赋大刀还。
chóu shì tài xíng nán   tàn xíng cáng kuì kǒng yán  
jiè zhōng fēn liǎng   xiāng shān shàng yòu chóng shān  
rán cǎo tiān lián yuǎn   lún bái yún sēng duì jiān  
tiān liú luò   shí tóng dāo hái