黑裘

宋代 王禹偁
野蚕自成茧,缲络为山紬。 此物产何许,荚夷负海州。 一端重数斤,裁染为吾裘。 守黑异华楚,示俭非轻柔。 熏香则无取,风雪曾何忧。 朝可奉冠带,夜以为衾裯。 晏婴三十年,庶几迹相侔。 季子苦貂弊,吾服仍为优。 不耻狐貉者,亦当师仲由。 况我屡迁谪,行将耕故丘。 映发垂鹭顶,植杖昂鸠头。 袖宽可以舞,老农即为俦。 紫绶挂君门,任尔争封侯。
cán chéng jiǎn   qiāo luò wéi shān chóu
chǎn   jiá hǎi zhōu
duān chóng shù jīn   cái rǎn wèi qiú
shǒu hēi huá chǔ   shì jiǎn fēi qīng róu
xūn xiāng   fēng xuě céng yōu
cháo fèng guàn dài   wéi qīn dāo
yàn yīng sān shí nián   shù xiāng móu
diāo   réng wèi yōu
chǐ zhě   dāng shī zhòng yóu
kuàng qiān zhé   xíng jiāng gēng qiū
yìng chuí dǐng   zhí zhàng áng jiū tóu
xiù kuān   lǎo nóng wéi chóu
shòu guà jūn mén   rèn ěr zhēng fēng hóu