和胡戢七首

宋代 晁补之
千首清诗竞夜长,真成蝴蝶为春忙。 莫教流落人间少,雷电它时下取将。
qiān shǒu qīng shī jìng zhǎng   zhēn chéng dié wèi chūn máng
jiào liú luò rén jiān shǎo   léi diàn shí xià jiāng