和慧知微雪韵

宋代 释慧空
覆盖乾坤似有功,洞然明白却无踪。 其如未识无踪意。屑玉霏霏落眼中。
gài qián kūn shì yǒu gōng   dòng rán míng bai què zōng  
wèi shí zōng xiè fēi fēi luò yǎn zhōng