和黄子山韵二首

宋代 王炎
闭门圣域妙钩深,雾豹文成照士林。 顾我一生求胜己,与公数面可论心。 晒蓑溪上今陈迹,啸白堂中久绝吟。 双井独为风月主,欣闻绿绮奏遗音。
mén shèng miào gōu shēn   bào wén chéng zhào shì lín  
shēng qiú shèng   gōng shù miàn lùn xīn  
shài suō shàng jīn chén   xiào bái táng zhōng jiǔ jué yín  
shuāng jǐng wèi fēng yuè zhǔ   xīn wén 绿 zòu yīn