和黄秀才

宋代 胡寅
羹藜饭糗自无余,身世萧条亦自如。 十里溪山连枕席,一堂风月伴琴书。 畹兰幸袭仙人佩,径草欣承长者车。 四海弟兄非浪语,先生何恨九夷居。
gēng fàn qiǔ   shēn shì xiāo tiáo
shí shān lián zhěn   táng fēng yuè bàn qín shū
wǎn lán xìng xiān rén pèi   jìng cǎo xīn chéng zhǎng zhě chē
hǎi xiōng fēi làng   xiān sheng hèn jiǔ