和黄体方伴读新蝉韵

唐代 王翰
满地残花过雨天,槐阴庭院响新蝉。 轻敲金奏当窗外,闲拨银筝向枕边。 晓露吸残青草岸,晚风吹出绿杨烟。 家山深处林亭好,曾被繁声聒醉眠。
mǎn cán huā guò tiān   huái yīn tíng yuàn xiǎng xīn chán
qīng qiāo jīn zòu dāng chuāng wài   xián yín zhēng xiàng zhěn biān
xiǎo cán qīng cǎo àn   wǎn fēng chuī chū 绿 yáng yān
jiā shān shēn chù lín tíng hǎo   céng bèi fán shēng guā zuì mián