和黄山张敏之拟黄庭词韵

元代 耶律楚材
黄山无媒亦无梯,萧条白昼关荆扉。凌晨端坐漱玉池,阑干苜蓿先生饥。 惠然寄我黄庭词,湛然一笑几脱颐。一鹤南翔一不飞,十年一梦今觉非。 故山旧隐苍松欹,而今老尽虬龙枝。曾学四老餐紫芝,从讥怀宝而邦迷。 尘缘一扫无孑遗,隔縠观月犹依稀。汪洋法海无边涯,萤光讵可窥晨晞。 莲花自是生污泥,污泥不染清凉肌。彩云易散碎琉璃,人间四相夭五衰。 有为无为俱有为,寿穷尘劫元非迟。湛然醉摇芭蕉卮,蔷薇深蘸书淋漓。 白眼一望须弥低,黄山先生耽书痴。退藏不露龙麟姿,对人不耻弊缊衣。 自甘贫困元知微,篱边黄菊香离披。门前山色寒参差,不以下体遗葑菲。 新诗远寄盘龙螭,胸中满贮夷齐薇。忘机临水狎鸥鹥,燕居申申不愆仪。 含光隐秀如文犀,乘闲纶钓垂清漪。躬耕禾黍方离离,须信君子能自卑。 予知先生之独悲,深忧海内生民疲。生民扰攘如棼丝,笑予素餐徒位尸。 先生识鉴如元龟,旁通发而为声诗。照我穹庐生光辉,穷通进退元有时。 至人终不贪危机,他时天子求埙篪。欲行周礼修周基,先生好应千年期。 沙堤行人羡轻肥,凤凰到底凤池栖。太平钧石须君持,苍生未济无言归。
huáng shān méi   xiāo tiáo bái zhòu guān jīng fēi líng chén duān zuò shù chí lán   gān xu xiān sheng    
huì rán huáng tíng   zhàn rán xiào tuō nán xiáng fēi shí   nián mèng jīn jué fēi    
shān jiù yǐn cāng sōng   ér jīn lǎo jìn qiú lóng zhī céng xué lǎo cān zhī cóng   huái bǎo 怀 ér bāng    
chén yuán sǎo jié   guān yuè yóu wāng yáng hǎi biān yíng   guāng kuī chén    
lián huā shì shēng   rǎn qīng liáng cǎi yún sǎn suì liú li rén   jiān xiāng yāo shuāi    
yǒu wéi wéi yǒu wéi   shòu 寿 qióng chén jié yuán fēi chí zhàn rán zuì yáo jiāo zhī qiáng   wēi shēn zhàn shū lín    
bái yǎn wàng   huáng shān xiān sheng dān shū chī tuì cáng 退 lóng lín duì 姿   rén chǐ yūn    
gān pín kùn yuán zhī wēi   biān huáng xiāng mén qián shān hán cēn   xià fēng fēi    
xīn shī yuǎn pán lóng chī   xiōng zhōng mǎn zhù wēi wàng lín shuǐ xiá ōu yàn   shēn shēn qiān    
hán guāng yǐn xiù wén   chéng xián lún diào chuí qīng gōng gēng shǔ fāng   xìn jūn zi néng bēi    
zhī xiān sheng zhī bēi   shēn yōu hǎi nèi shēng mín shēng mín rǎo rǎng fén xiào   cān wèi shī    
xiān sheng shí jiàn yuán guī   páng tōng ér wèi shēng shī zhào qióng shēng guāng huī qióng   tōng jìn tuì yuán 退 yǒu shí    
zhì rén zhōng tān wēi   shí tiān qiú xūn chí xíng zhōu xiū zhōu xiān   sheng hǎo yīng qiān nián    
shā xíng rén xiàn qīng féi   fèng huáng dào fèng chí tài píng jūn shí jūn chí cāng   shēng wèi yán guī