和黄平倩平倩有文君盘出以行酒

明代 袁宏道
临卬酒垆卓氏盘,携向禅堂醉里看。橘皮蟹瓜未足云,分明远山秋水寒。 残膏剩馥沾唇吻,引得青娥入肺肝。世远物微不可知,且欲借此为乐瑞。 百盘一吸无遗沥,奔注有若顺风湍。醉中逸思不可止,援却老僧新竹竿。 书空卜丈作凰字,平地跃跃飞生鸾。
lín áng jiǔ zhuó shì pán   xié xiàng chán táng zuì kàn xiè guā wèi yún fēn   míng yuǎn shān qiū shuǐ hán    
cán gāo shèng zhān chún wěn   yǐn de qīng é fèi gān shì yuǎn wēi zhī qiě   jiè wéi ruì    
bǎi pán   bēn zhù yǒu ruò shùn fēng tuān zuì zhōng zhǐ yuán   què lǎo sēng xīn zhú gān   竿  
shū kōng bo zhàng zuò huáng   píng yuè yuè fēi shēng luán