和黄鲁直食笋次韵

宋代 苏轼
饱食有残肉,饥食无余菜。 纷然生喜怒,似被狙公卖。 尔来谁独觉,凛凛白下宰。 (太和,古白下。 )一饭在家僧,至乐甘不坏。 多生味蠹简,食笋乃余债。 萧然映樽俎,未肯杂菘芥。 君看霜雪姿,童稚已耿介。 胡为遭暴横,三嗅不忍嘬。 朝来忽解箨,势迫风雷噫。 尚可饷三闾,饭筒缠五采。
bǎo shí yǒu cán ròu   shí cài  
fēn rán shēng   shì bèi gōng mài  
ěr lái shuí jué   lǐn lǐn bái xià zǎi  
  tài   bái xià  
  fàn zài jiā sēng   zhì gān huài  
duō shēng wèi jiǎn   shí sǔn nǎi zhài  
xiāo rán yìng zūn   wèi kěn sōng jiè  
jūn kàn shuāng xuě 姿   tóng zhì gěng jiè  
wéi zāo bào héng   sān xiù rěn chuài  
zhāo lái jiě tuò   shì fēng léi  
shàng xiǎng sān   fàn tǒng chán cǎi