和皇甫判官游琅琊溪

唐代 孟郊
山中琉璃境,物外琅琊溪。房廊逐岩壑,道路随高低。 碧濑漱白石,翠烟含青蜺.客来暂游践,意欲忘簪珪。 树杪灯火夕,云端钟梵齐。时同虽可仰,迹异难相携。 唯当清宵梦,仿佛愿攀跻。
shān zhōng liú li jìng   wài láng fáng láng zhú yán   dào suí gāo
lài shù bái shí   cuì yān hán qīng   . lái zàn yóu jiàn   wàng zān guī
shù miǎo dēng huǒ   yún duān zhōng fàn shí tóng suī yǎng   nán xiāng xié
wéi dāng qīng xiāo mèng   fǎng 仿 yuàn pān