和黄充实榴花

宋代 陈师道
春去花随尽,红榴暖欲然。 後时何所恨,处独不祈怜。 叶叶自相偶,重重久更鲜。 流珠沾暑雨,改色淡朝烟。 著子专寒酒,移根擅化权。 愧非无价手,刻画竟难传。
chūn huā suí jǐn   hóng liú nuǎn rán  
hòu shí suǒ hèn   chù lián  
xiāng ǒu   chóng chóng jiǔ gèng xiān  
liú zhū zhān shǔ   gǎi dàn cháo yān  
zhù zi zhuān hán jiǔ   gēn shàn huà quán  
kuì fēi jià shǒu   huà jìng nán chuán