合欢带

宋代 柳永
身材儿、早是妖娆。算风措、实难描。一个肌肤浑似玉, 更都来、占了千娇。妍歌 艳舞,莺惭巧舌,柳妒纤腰。自相逢,便觉韩价减,飞燕 声消。 桃花零落,溪水潺[氵爰],重寻仙径非遥。莫道千酬一 笑,便明珠、万斛须邀。 檀郎幸有,凌云词赋,掷果风标。况当年,便好相携,凤 楼深处吹箫。
shēn cái ér zǎo shì yāo ráo suàn fēng cuò shí nán miáo hún  
gèng dōu lái zhàn le qiān jiāo yán
yàn   yīng cán qiǎo shé   liǔ xiān yāo xiāng féng   biàn 便 jué hán jià jiǎn   fēi yàn
shēng xiāo
táo huā líng luò   shuǐ chán   shui yuán     ], zhòng xún xiān jìng fēi yáo dào qiān chóu
xiào   biàn 便 míng zhū wàn yāo
tán láng xìng yǒu   líng yún   zhì guǒ fēng biāo kuàng dāng nián   biàn 便 hǎo xiāng xié   fèng
lóu shēn chù chuī xiāo