荷华媚

宋代 苏轼
霞苞电荷碧。天然地、别是风流标格。重重青盖下,千娇照水,好红红白白。每怅望、明月清风夜,甚低迷不语,妖邪无力。终须放、船儿去,清香深处住,看伊颜色。
xiá bāo diàn tiān rán bié shì fēng liú biāo chóng chóng qīng gài xià   qiān jiāo zhào shuǐ   hǎo hóng hóng bái bái měi chàng wàng míng yuè qīng fēng   shén   yāo xié zhōng fàng chuán ér   qīng xiāng shēn chù zhù   kàn yán