和怀玉本老

宋代 徐元杰
失脚天台绝顶峰,又来怀玉乱山中。 琼桥去后无消息,禅月重重有案公。
shī jiǎo tiān tāi jué dǐng fēng   yòu lái huái 怀 luàn shān zhōng  
qióng qiáo hòu xiāo xi   chán yuè chóng chóng yǒu àn gōng