和淮阳燕秀才

宋代 梅尧臣
我官忝博士,曾昧通经术。 前因辟书来,亦不习文律。 循旧临学宫,虎革被羊质。 倚席未能讲,占牍聊置日。 朴钝既若兹,愧彼噉棘粟。 今者登俊贤,充诏冠庭实。 邦伯乃宗公,惟帝旧良弼。 置醴饯以行,行行季冬月。 骐骥入羁驾,千里终不蹶。 惭予延荫人,安得结子韈。 心虽羡名场,才命甘汨没。 禄仕二十年,屡遘龙牓揭。 在昔见麻衣,于今尽超越。 是以对杯觞,谨严微敢忽。 宁唯畏後生,自恨疏节骨。 肴羞罗食案,包核备时物。 里妇或窥观,户下红裙出。 归应愿生男,生男付纸笔。 乃信读书荣,况即服縕韠。 长歌食苹诗,声淡异鸣瑟。
guān tiǎn shì   céng mèi tōng jīng shù  
qián yīn shū lái   wén  
xún jiù lín xué gōng   bèi yáng zhì  
wèi néng jiǎng   zhàn liáo zhì  
piáo dùn ruò   kuì dàn  
jīn zhě dēng jùn xián   chōng zhào guān tíng shí  
bāng nǎi zōng gōng   wéi jiù liáng  
zhì jiàn xíng   xíng xíng dōng yuè  
jià   qiān zhōng jué  
cán yán yīn rén   ān jié  
xīn suī xiàn míng chǎng   cái mìng gān méi  
shì èr shí nián   gòu lóng bǎng jiē  
zài jiàn   jīn jǐn chāo yuè  
shì duì bēi shāng   jǐn yán wēi gǎn  
níng wéi wèi hòu shēng   hèn shū jié  
yáo xiū luó shí àn   bāo bèi shí  
huò kuī guān   xià hóng qún chū  
guī yīng yuàn shēng nán   shēng nán zhǐ  
nǎi xìn shū róng   kuàng yùn  
cháng shí píng shī   shēng dàn míng