河淮曲

元代 宋褧
河水浊,淮水清。中央置县树孤城,县中置令司群氓。 官尊无差遣,俗善少斗争。令果仁贤严且明,能令民衣食馀饶鸡犬不惊。 恩泽旁浃垂令名,圭田租入足代耕。鲜醲饫妻孥,馈遗及友生。 何必黄尘赤日飘缨纡组趋神京,乃始得称豪英。 呜呼简君官甚美,我歌送行不骪骳,愿君莫学河水学淮水。
shuǐ zhuó   huái shuǐ qīng zhōng yāng zhì xiàn shù chéng xiàn   zhōng zhì lìng qún méng    
guān zūn chāi qiǎn   shàn shǎo dòu zhēng lìng guǒ rén xián yán qiě míng néng   lìng mín shí ráo quǎn jīng    
ēn páng jiā chuí lìng míng   guī tián dài gēng xiān nóng kuì   yǒu shēng    
huáng chén chì piāo yīng shén jīng   nǎi shǐ chēng háo yīng  
jiǎn jūn guān shén měi   sòng xíng wěi bèi   yuàn jūn xué shuǐ xué huái shuǐ