和花庵

宋代 程颢
得意即为适,种花非贵多。一区才丈席,满目自云萝。 静听禽声乐,闲招月色过。期公在康济,终奈此情何。
wéi shì   zhòng huā fēi guì duō cái zhàng mǎn   yún luó    
jìng tīng qín shēng yuè   xián zhāo yuè guò gōng zài kāng zhōng   nài qíng