荷花

宋代 宋祁
别岸香风起,横塘夕雾开。 歌须静婉至,步忆贵妃来。 折藕冰丝剩,翻荷孔盖回。 曾经佛图咒,解厌柏梁灾。 盛府开为幕,骚人借作媒。 谢才方丽句,卓寡比愁腮。 有薏缘谁苦,名莲固自猜。 簪形侵宝髻,烛柄近宫煤。 游羡龟巢密,看防漏叶催。 使君迷已久,落晚且徘徊。
bié àn xiāng fēng   héng táng kāi
jìng wǎn zhì   guì fēi lái
zhé ǒu bīng shèng   fān kǒng gài huí
céng jīng zhòu   jiě yàn bǎi liáng zāi
shèng kāi wèi   sāo rén jiè zuò méi
xiè cái fāng   zhuó guǎ chóu sāi
yǒu yuán shuí   míng lián cāi
zān xíng qīn bǎo   zhú bǐng jìn gōng méi
yóu xiàn guī cháo   kàn fáng lòu cuī
shǐ 使 jūn jiǔ   luò wǎn qiě pái huái