和侯协律咏笋

唐代 韩愈
竹亭人不到,新笋满前轩。乍出真堪赏,初多未觉烦。 成行齐婢仆,环立比儿孙。验长常携尺,愁乾屡侧盆。 对吟忘膳饮,偶坐变朝昏。滞雨膏腴湿,骄阳气候温。 得时方张王,挟势欲腾骞。见角牛羊没,看皮虎豹存。 攒生犹有隙,散布忽无垠。讵可持筹算,谁能以理言。 纵横公占地,罗列暗连根。狂剧时穿壁,横强几触藩。 深潜如避逐,远去若追奔。始讶妨人路,还惊入药园。 萌芽防浸大,覆载莫偏恩。已复侵危砌,非徒出短垣。 身宁虞瓦砾,计拟掩兰荪。且叹高无数,庸知上几番。 短长终不校,先后竟谁论。外恨苞藏密,中仍节目繁。 暂须回步履,要取助盘飧。穰穰疑翻地,森森竞塞门。 戈矛头戢戢,蛇虺首掀掀。妇懦咨料拣,儿痴谒尽髡。 侯生来慰我,诗句读惊魂。属和才将竭,呻吟至日暾。
zhú tíng rén dào   xīn sǔn mǎn qián xuān zhà chū zhēn kān shǎng   chū duō wèi jué fán
chéng háng   huán ér sūn yàn zhǎng cháng xié chǐ   chóu qián pén
duì yín wàng shàn yǐn   ǒu zuò biàn cháo hūn zhì gāo shī 湿   jiāo yáng hòu wēn
de shí fāng zhāng wáng   xié shì téng qiān jiàn jiǎo niú yáng méi   kàn bào cún
zǎn shēng yóu yǒu   sàn yín chí chóu suàn   shuí néng yán
zòng héng gōng zhàn   luó liè àn lián gēn kuáng shí chuān 穿   héng qiáng chù fān
shēn qián zhú   yuǎn ruò zhuī bēn shǐ fáng rén   hái jīng yào yuán
méng fáng jìn   zǎi piān ēn qīn wēi   fēi chū duǎn yuán
shēn níng   yǎn lán sūn qiě tàn gāo shù   yōng zhī shàng fān
duǎn cháng zhōng jiào   xiān hòu jìng shuí lùn wài hèn bāo cáng   zhōng réng jié fán
zàn huí   yào zhù pán sūn rǎng rǎng fān   sēn sēn jìng sài mén
máo tóu   shé huī shǒu xiān xiān nuò liào jiǎn   ér chī jǐn kūn
hóu shēng lái wèi   shī dòu jīng hún zhǔ cái jiāng jié   shēn yín zhì tūn