和洪老赠寂大师

宋代 谢逸
道人居笑庵,游戏大海寂。钩深无近用,镜古有精识。 运筹不减良,任侠颇如剧。未传东土衣,不通左阶籍。 归自丹霞山,闭门不浪出。室中拂未秉,户外屦已积。 非关一念致,要是三昧力。叠衾洗钵外,何以度永日。 孤坐老此生,恐为世情测。谈笑作佛事,岂不胜佔毕。 垂手试入廛,贪夫愿投璧。大木倒百围,山灵不敢惜。 壮观佛宇丽,鬼工莫俦匹。众生嗜欲利,如儿舐刀蜜。 睹此大庄严,一瞬万缘失。何时却闭门,养此幻化质。 老大百不知,面带黄瓜色。
dào rén xiào ān   yóu hǎi gōu shēn jìn yòng jìng   yǒu jīng shí    
yùn chóu jiǎn liáng   rèn xiá wèi chuán dōng   tōng zuǒ jiē    
guī dān xiá shān   mén làng chū shì zhōng wèi bǐng   wài    
fēi guān niàn zhì   yào shì sān mèi dié qīn wài   yǒng    
zuò lǎo shēng   kǒng wèi shì qíng tán xiào zuò shì   shèng zhàn    
chuí shǒu shì chán   tān yuàn tóu dào bǎi wéi shān   líng gǎn    
zhuàng guān   guǐ gōng chóu zhòng shēng shì   ér shì dāo    
zhuāng yán   shùn wàn yuán shī shí què mén yǎng   huàn huà zhì    
lǎo bǎi zhī   miàn dài huáng guā