贺洪景茂叶舍试平奏仍勉为南宫之行

宋代 王迈
喜箧天庠正妙龄,同时行辈半先登。 如今缠喜红心中。当日几成变脚升。 冀北群空看走马,溟南路阔快抟鹏。 归来新敞渠渠厦,笑我生涯冷似冰。 万仞浮屠已合尖,出门一笑谢虀监。 钓鳌沧海六连上,骑鹤扬州二得兼。 识应何仙符旧兆,梦魁余榜合新占。 破荒吾邑须君辈,更看花从锦上添。
qiè tiān xiáng zhèng miào líng   tóng shí háng bèi bàn xiān dēng  
jīn chán hóng xīn zhōng dāng chéng biàn jiǎo shēng    
běi qún kōng kàn zǒu   míng nán kuò kuài tuán péng  
guī lái xīn chǎng shà   xiào shēng lěng shì bīng  
wàn rèn jiān   chū mén xiào xiè jiān  
diào áo cāng hǎi liù lián shàng   yáng zhōu èr de jiān  
shí yīng xiān jiù zhào   mèng kuí bǎng xīn zhàn  
huāng jūn bèi   gèng kàn huā cóng jǐn shàng tiān