和和靖八梅

宋代 胡铨
暗裹寻香自不迷,照空焉用夜燃脐。 欲危疏朵风吹老,太瘦长条雨颭低。 孤艳几时同把盏,野香犹记助看题。 唐人未识高标在,浪自纷纷说李蹊。
àn guǒ xún xiāng   zhào kōng yān yòng rán  
wēi shū duǒ fēng chuī lǎo   tài shòu cháng tiáo zhǎn  
yàn shí tóng zhǎn   xiāng yóu zhù kàn  
táng rén wèi shí gāo biāo zài   làng fēn fēn shuō