和何逢原寄韵

宋代 何梦桂
世界归大壑,人事如奔淙。 浮生萃草木,万变成飘风。 触蛮两蜗国,王侯一蚁对。 下观黔首愚,咄嗟书虚空。 怒攘亦蠢蠢,群飞何梦梦。 失手弄刀剑,转眼生兵戎。 万骑彀弓矢,千夫驾临冲。 原野肆尸血,道路哀离鸿。 帅师有丈人,在师得师中。 不辜多全活,不与群丑同。 师克未为绩,不杀真肤公。 乾坤一胞与,感此重戚容。 涿鹿始争战,千古开武功。 春秋书战伐,三复为涰忡。 南风鼓虞氏,吾谁与王通。 击磬斯已矣,荷蒉犹可宗。 无用愧社栎,浪出羞涧松。 君谓叔孙智,人笑郦生庸。 未能半分补,政堕一动凶。 归来友石友,相对仲与翁。 抱神慎守一,吾欲师崆峒。
shì jiè guī   rén shì bēn cóng  
shēng cuì cǎo   wàn biàn chéng piāo fēng  
chù mán liǎng guó   wáng hóu duì  
xià guān qián shǒu   duō jiē shū kōng  
rǎng chǔn chǔn   qún fēi mèng mèng  
shī shǒu nòng dāo jiàn   zhuǎn yǎn shēng bīng róng  
wàn gòu gōng shǐ   qiān jià lín chōng  
yuán shī xuè   dào āi hóng 鸿  
shuài shī yǒu zhàng rén   zài shī shī zhōng  
duō quán huó   qún chǒu tóng  
shī wèi wèi   shā zhēn gōng  
qián kūn bāo   gǎn zhòng róng  
zhuō 涿 鹿 shǐ zhēng zhàn   qiān kāi gōng  
chūn qiū shū zhàn   sān wèi chuò chōng  
nán fēng shì   shuí wáng tōng  
qìng   kuì yóu zōng  
yòng kuì shè   làng chū xiū jiàn sōng  
jūn wèi shū sūn zhì   rén xiào shēng yōng  
wèi néng bàn fēn   zhèng duò dòng xiōng  
guī lái yǒu shí yǒu   xiāng duì zhòng wēng  
bào shén shèn shǒu   shī kōng tóng