和何倅游雁荡

宋代 吴芾
何侯富词藻,能赋兼能诗。 百篇辈李白,十稔嗤左思。 搜奇抉灵怪,造化不能私。 每为山水游,锦囊随所之。 雁荡閟神秀,鬼物潜司巘。 开林发幽隐,肇自兴国时。 高岩耸崷崒,列岫森瑰奇。 龙湫神光异,龙鼻灵液滋。 天柱万仞立,冰帘千丈垂。 羡君沿檄来,暇日遂遍窥。 兴随佳处发,景与高情宜。 留步欣有得,过眼光如遗。 乘寒蹑危磴,跻险攀樛枝。 雅有许询兴,心形不知波。 我渐动拘俗,薄宦方栖迟。 恨君为此行,不获相追随。 平生爱山心,自视如调饥。 寻幽傥有路,初不问险夷。 几欲老山间,便将云衲披。 顷幸官是邑,柴车晶功驰。 列贤不暂舍,游燕必于斯。 每欲状奇怪,苦乏幼妇词。 千岩与万壑,胸中徒自知。 别来岁月久,况复逢艰危。 兹虽值平时,老大无所施。 今观君所赋,妙境俱在兹。 慨然想云壑,应不谓我欺。 会当寻旧游,重与同襟期。
hóu zǎo   néng jiān néng shī
bǎi piān bèi bái   shí rěn chī zuǒ
sōu jué líng guài   zào huà néng
měi wéi shān shuǐ yóu   jǐn náng suí suǒ zhī
yàn dàng shén xiù   guǐ qián yǎn
kāi lín yōu yǐn   zhào xīng guó shí
gāo yán sǒng qiú   liè xiù sēn guī
lóng jiǎo shén guāng   lóng líng
tiān zhù wàn rèn   bīng lián qiān zhàng chuí
xiàn jūn yán 沿 lái   xiá suì biàn kuī
xīng suí jiā chǔ   jǐng gāo qíng
liú xīn yǒu de   guò yǎn guāng
chéng hán niè wēi dèng   xiǎn pān jiū zhī
yǒu xún xīng   xīn xíng zhī
jiàn dòng   báo huàn fāng chí
hèn jūn wèi xíng   huò xiāng zhuī suí
píng shēng ài shān xīn   shì zhōu
xún yōu tǎng yǒu   chū wèn xiǎn
lǎo shān jiān   biàn 便 jiāng yún
qǐng xìng guān shì   chái chē jīng gōng chí
liè xián zàn shě   yóu yàn
měi zhuàng guài   yòu
qiān yán wàn   xiōng zhōng zhī
bié lái suì yuè jiǔ   kuàng féng jiān wēi
suī zhí píng shí   lǎo suǒ shī
jīn guān jūn suǒ   miào jìng zài
kǎi rán xiǎng yún   yīng wèi
huì dāng xún jiù yóu   zhòng tóng jīn