和韩永贞行

宋代 王十朋
君不见天为元和开号令,先遣憸人窃朝柄。奉天难平闲虎貔,弈客待诏来京师。 口中班班谈治道,贞观开元何足为。党与纷纷自标置,远借伊周供佞媚。 望尘附火皆美官,怨脩睚眦曾不难。梯媒爵位由货赂,斥遂朝士因杯盘。 珣瑜卧第郢佑默,谁为唐室回狂澜。朝攘利权未为怪,莫夺兵柄尤可叹。 仙李蟠根未当艾,十叶神器那容干。禁中大义知谁主,东宫受禅同三祖。 越儿涕泣吴儿悲,从此豺狼不生羽。刚明天子位初登,剪除元恶流凶朋。 八州司马才可称,节已扫地谁复矜。子厚年少躁飞腾,身陷丑党罹熏蒸。 著文拟骚愁思凝,欲自辨白终莫曾。王孙尸虫托骂憎,色岂不愧明窗灯。 所记先友时良肱,忍使柳氏家声崩。吁嗟匪人何足凭,士勿妄进当战兢。 退之鲠直愤不胜,诗篇史笔两可徵,永贞覆辙宜痛惩。
jūn jiàn tiān wèi yuán kāi hào lìng   xiān qiǎn xiān rén qiè cháo bǐng fèng tiān nán píng xián   dài zhào lái jīng shī    
kǒu zhōng bān bān tán zhì dào   zhēn guàn kāi yuán wèi dǎng fēn fēn biāo zhì yuǎn   jiè zhōu gōng nìng mèi    
wàng chén huǒ jiē měi guān   yuàn xiū céng nán méi jué wèi yóu huò chì   suì cháo shì yīn bēi pán    
xún yǐng yòu   shuí wèi táng shì huí kuáng lán cháo rǎng quán wèi wèi guài   duó bīng bǐng yóu tàn    
xiān pán gēn wèi dāng ài   shí shén róng gàn jìn zhōng zhī shuí zhǔ dōng   gōng shòu shàn tóng sān    
yuè ér ér bēi   cóng chái láng shēng gāng míng tiān wèi chū dēng jiǎn   chú yuán è liú xiōng péng    
zhōu cái chēng   jié sǎo shuí jīn zi hòu nián shào zào fēi téng shēn   xiàn chǒu dǎng xūn zhēng    
zhù wén sāo chóu níng   biàn bái zhōng céng wáng sūn shī chóng tuō zēng   kuì míng chuāng dēng    
suǒ xiān yǒu shí liáng gōng   rěn shǐ 使 liǔ shì jiā shēng bēng jiē fěi rén píng shì   wàng jìn dāng zhàn jīng    
tuì 退 zhī gěng zhí fèn shèng   shī piān shǐ liǎng zhēng   yǒng zhēn zhé tòng chéng