和韩毅伯韵三首

宋代 王炎
万里乾坤尚侧身,诸公青眼拂埃尘。 平生毛颍义相许,今日方兄情稍亲。 信有朱弦能使鬼,肯将拱璧暗投人。 不妨岁晚留行色,梅柳梢头已报春。
wàn qián kūn shàng shēn   zhū gōng qīng yǎn āi chén  
píng shēng máo yǐng xiāng   jīn fāng xiōng qíng shāo qīn  
xìn yǒu zhū xián néng shǐ 使 guǐ   kěn jiāng gǒng àn tóu rén  
fáng suì wǎn liú xíng   méi liǔ shāo tóu bào chūn