和韩五持国乞分道损山药之什

宋代 梅尧臣
不种东陵瓜,不利千畦韭。 山药数十本,带土移野叟。 故叶萎未醒,伤根亦何咎。 既为君子好,岂与骚人负。 骚人比画工,丹青出其口。 欲分栏下苗,驰奴仍置篓。 主人可无吝,所尚非独有。 从兹各勤灌,肯在园蔬後。 今虽胜曝蓄,毕意资玉臼。 人事固已然,秘方看系肘。
zhǒng dōng líng guā   qiān jiǔ  
shān yao shù shí běn   dài sǒu  
wēi wèi xǐng   shāng gēn jiù  
wèi jūn zi hǎo   sāo rén  
sāo rén hua gōng   dān qīng chū kǒu  
fēn lán xià miáo   chí réng zhì lǒu  
zhǔ rén lìn   suǒ shàng fēi yǒu  
cóng qín guàn   kěn zài yuán shū hòu  
jīn suī shèng   jiù  
rén shì rán   fāng kàn zhǒu