和韩桃源图

宋代 王十朋
嬴秦斩新开混茫,傲睨前古无虞唐。诗书为灰儒鬼哭,李斯秉笔中书堂。 长城丁壮无还者,送徒更住骊山下。避世高人何所之,出门永与家乡辞。 入山惟恐不深远,岂是得已巢于斯。来时六合为秦室,未省今为何岁日。 吏不到门租不输,子长丁添更何恤。春入山中桃自花,招邀隐侣倾流霞。 男耕女织自婚嫁,派别支分都几家。谁泛渔舟迷处所,山开洞辟闻人语。 乍相惊问卒相欢,设酒烹鸡讲宾主。可怜秦事已茫然,帝业初期万万年。 犹道祖龙长在世,岂知异姓早三传。邻里殷勤争饷馈,人情与世无相异。 未信壶中别有天,却讶身游与梦寐。山花乱眼鸟哀鸣,数日留连喜复惊。 更从洞口寻乡路,逢人欲话疑非情。异日扁舟欲重顾,水眩山迷红日暮。 后来图画了非真,作志渊明乃晋人。
yíng qín zhǎn xīn kāi hùn máng   ào qián táng shī shū wèi huī guǐ   bǐng zhōng shū táng    
cháng chéng dīng zhuàng hái zhě   sòng gèng zhù shān xià shì gāo rén suǒ zhī chū   mén yǒng jiā xiāng    
shān wéi kǒng shēn yuǎn   shì de cháo lái shí liù wéi qín shì wèi   shěng jīn wèi suì    
dào mén shū   cháng dīng tiān gèng chūn shān zhōng táo huā zhāo   yāo yǐn qīng liú xiá    
nán gēng zhī hūn jià   pài bié zhī fēn dōu jiā shuí fàn zhōu chù suǒ shān   kāi dòng wén rén    
zhà xiāng jīng wèn xiāng huān   shè jiǔ pēng jiǎng bīn zhǔ lián qín shì máng rán   chū wàn wàn nián    
yóu dào lóng zhǎng zài shì   zhī xìng zǎo sān chuán lín yīn qín zhēng xiǎng kuì rén   qíng shì xiāng    
wèi xìn zhōng bié yǒu tiān   què shēn yóu mèng mèi shān huā luàn yǎn niǎo āi míng shù   liú lián jīng    
gèng cóng dòng kǒu xún xiāng   féng rén huà fēi qíng piān zhōu zhòng shuǐ   xuàn shān hóng    
hòu lái huà le fēi zhēn   zuò zhì yuān míng nǎi jìn rén