和韩三谒欧阳九之作

宋代 苏舜钦
予方居忧艰,胸怀积疮刺。昏明走月月,惨惨绝生意。 杜门厌过从,掩耳避时事。韩子我所佳,招我勤有谓。 城南访永叔,共可豁蒙蔽。是时穷阴久,泥淖没马鼻。 区区不惮远,饥渴奔高谊。永叔闻我来,解榻颜色喜。 殷勤排清樽,甘酸饤果饵。图书堆满床,措论极根柢。 伊余昏迷中,忽若出梦寐。划然毛骨开,精神四边至。 既归尚泠然,数日饱滋味。韩子叹不足,作诗畅情义。 烂如珊瑚钩,光艳不可闭。迫余使之和,庶以同气类。 自顾屯钝极,出语少姿媚。抉剔虽强成,徒使肠胃沸。 永叔经术深,烂熳不可既。虽得终日谈,百未出一二。 仓皇逼行役,萧飒包素志。不日便乖拆,安能讫精粹。 他年老门墙,君子无我弃。
fāng yōu jiān   xiōng huái 怀 chuāng hūn míng zǒu yuè yuè   cǎn cǎn jué shēng
mén yàn guò cóng   yǎn ěr shí shì hán suǒ jiā   zhāo qín yǒu wèi
chéng nán fǎng 访 yǒng shū   gòng huō méng shì shí qióng yīn jiǔ   nào méi
dàn yuǎn   bēn gāo yǒng shū wén lái   jiě yán
yīn qín pái qīng zūn   gān suān dìng guǒ ěr shū duī mǎn chuáng   cuò lùn gēn
hūn zhōng   ruò chū mèng mèi huá rán máo kāi   jīng shén biān zhì
guī shàng líng rán   shù bǎo wèi hán tàn   zuò shī chàng qíng
làn shān gōu   guāng yàn shǐ 使 zhī   shù tóng lèi
tún dùn   chū shǎo 姿 mèi jué suī qiáng chéng   shǐ 使 cháng wèi fèi
yǒng shū jīng shù shēn   làn màn suī zhōng tán   bǎi wèi chū èr
cāng huáng xíng   xiāo bāo zhì biàn 便 guāi chāi   ān néng jīng cuì
nián lǎo mén qiáng   jūn zi