和韩李花 其一

宋代 王十朋
春风入园林,万卉以艳争相夸。胡为此仙李,颜色憔悴堪咨嗟。 棱棱瘦树数点雪,半醒半睡风攲斜。枯枝肤剥少生意,况有疥癣相孽芽。 不如免葵及燕麦,妍媚春色摇纤葩。下自成蹊直虚语,谁肯顾盼留香车。 顾我逢春少行乐,老眼日有文书遮。自怜衰飒已如许,那更对此愁人花。
chūn fēng yuán lín   wàn huì yàn zhēng xiāng kuā wéi xiān   yán qiáo cuì kān jiē
léng léng shòu shù shǔ diǎn xuě   bàn xǐng bàn shuì fēng xié zhī shǎo shēng   kuàng yǒu jiè xuǎn xiāng niè
miǎn kuí yān mài   yán mèi chūn yáo xiān xià chéng zhí   shuí kěn pàn liú xiāng chē
féng chūn shǎo xíng   lǎo yǎn yǒu wén shū zhē lián shuāi   gèng duì chóu rén huā