和汉老弟牛尾貍韵

宋代 虞俦
堂馈流涎玉面貍,也知臭腐出神奇。 分无竹叶浮酥面,尚想梅花映雪肌。 渠幸腊前能漏网,人言春后亦非时。 吾侪口腹真馀事,莫倚雄豪浪赋诗。
táng kuì liú xián miàn   zhī chòu chū shén  
fēn zhú miàn   shàng xiǎng méi huā yìng xuě  
xìng qián néng lòu wǎng   rén yán chūn hòu fēi shí  
chái kǒu zhēn shì   xióng háo làng shī