和顾仲瑛金粟冢燕集

元代 谢应芳
我昔过北邙,立马山之隈。 为问陇头树,皆云后人栽。 生前尊酒谁不有,无人到此自对青山开。 屋堆黄金五侯贵,难免白骨生苍苔。 道旁多弃夜光璧,爨下谁惜丝桐材。 玉山先生达观者,胸次不著闲悲哀。 清秋携客坟上饮,曲车载酒山童推。 大笑胥魂乘白马,深惭鲧魄化黄能。 墓铭自制诗自挽,视身不翅轻于埃。 鹤群长绕嘉树舞,龟趺并载穹碑来。 鸾翔凤翥玉箸篆,虎踞龙蟠金粟堆。 长吟复短吟,此兴何悠哉。 秋风无情摧万物,芙蓉亦老胭脂腮。 笑言他年翁仲共寂寞,何如此时宾客相追陪。 功名本愁根,富贵真祸胎。 百年能几日?一日能几杯?从兹秉烛长夜饮,犹恐四蛇二 鼠忙相催。 主人沈醉客亦醉,绝倒不顾旁人咍。 北望中州数千里,人家尽作兵前灰。 髑髅委荒郊,孰辨贤与才。 伯夷空忍首阳饿,屈原徒作湘江累。 神仙初无不死药,方士浪说寻蓬莱。 君不见无边之海白淼淼,无名之山青巍巍。 长鲸嘘吸成风雷,徐市一去何曾回。
guò běi máng   shān zhī wēi  
wèi wèn lǒng tóu shù   jiē yún hòu rén zāi  
shēng qián zūn jiǔ shuí yǒu   rén dào duì qīng shān kāi  
duī huáng jīn hòu guì   nán miǎn bái shēng cāng tái  
dào páng duō guāng   cuàn xià shuí tóng cái  
shān xiān sheng guān zhě   xiōng zhù xián bēi āi  
qīng qiū xié fén shàng yǐn   chē zài jiǔ shān tóng tuī  
xiào hún chéng bái   shēn cán gǔn huà huáng néng  
míng zhì shī wǎn   shì shēn chì qīng āi  
qún zhǎng rào jiā shù   guī bìng zǎi qióng bēi lái  
luán xiáng fèng zhù zhù zhuàn   lóng pán jīn duī  
cháng yín duǎn yín   xīng yōu zāi  
qiū fēng qíng cuī wàn   róng lǎo yān zhī sāi  
xiào yán nián wēng zhòng gòng   shí bīn xiāng zhuī péi  
gōng míng běn chóu gēn   guì zhēn huò tāi  
bǎi nián néng   néng bēi   cóng bǐng zhú cháng yǐn   yóu kǒng shé èr
shǔ máng xiāng cuī  
zhǔ rén shěn zuì zuì   jué dǎo páng rén hāi  
běi wàng zhōng zhōu shù qiān   rén jiā jǐn zuò bīng qián huī  
lóu wěi huāng jiāo   shú biàn xián cái  
kōng rěn shǒu yáng è 饿   yuán zuò xiāng jiāng lèi  
shén xiān chū yào   fāng shì làng shuō xún péng lái  
jūn jiàn biān zhī hǎi bái miǎo miǎo   míng zhī shān qīng wēi wēi  
cháng jīng chéng fēng léi   shì zēng huí