和故人韵 其一

宋代 文天祥
去岁湟中谷,医疮咸粜新。一言堪救药,三秩敢贪嗔。 自是仁由己,休论哲保身。当时若瘖默,何面见乡人。
suì huáng zhōng   chuāng xián tiào xīn yán kān jiù yào   sān zhì gǎn tān chēn
shì rén yóu   xiū lùn zhé bǎo shēn dāng shí ruò yīn   miàn jiàn xiāng rén